VỀ LÀNG AM

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (96)   


VỀ LÀNG AM- Chùm thơ Minh Trí



VỀ LÀNG AM

Lặng nghe sông nước vọng về
hay hồn Việt cổ lời quê đất làng
hay thời gian dựng Trung Am
cho câu sấm ký mênh mang bãi bờ

về đây mây trắng là thơ
cầu Trường Xuân đá xanh mờ rêu phong
về đây thương một tấm lòng
Quán Trung Tân còn thấy không chữ hiền

trăng quê như một con thuyền
đưa ta về với vẹn nguyên thủa nào.



CHIỀU DƯƠNG KINH

Tôi về xóm bến trăng chiều
đôi bàn chân nhắc đã nhiều sỏi gai

bút nghiêng ngả đất Cổ Trai
chuông chùa Hưng Quốc rơi ngoài gò quê

đâu thành đâu luỹ bộn bề
đoàn quân nhà Mạc kéo về Ngũ Đoan

tôi tìm bia đá đầu làng
bụi thời gian kể ngàn ngàn châu sa

tôi gọi ký ức phôi pha
cánh cò trắng muốt la đà Dương Kinh.



BÊN ĐỀN NGHÈ

Ánh trăng huyền diệu trên nóc đền Nghè. Mái rêu thấp thoáng vòm cây mang cảm giác bí ẩn chở che hương khói.

Chọn một góc khuất, rót bát rượu đầy, đặt tâm cảm vào cục than hoa hồng rực.

Những con cá mực chín thơm  dần, hay hoài vọng góc biển hoang xưa khi quân sĩ bà Lê Chân nướng cá.

Họ đang hả hê sau một ngày đắp đất xây thành quai đê lấn biển. Bao mệt nhọc tiêu biến khi tiếng cười chân sóng sôi trên vò rượu và miếng cá thơm.

Ở đâu kia nơi góc đền linh thiêng, Bà đang xem binh pháp. Đôi mắt sắc và khuôn mặt thanh tú ngẫm ngợi chữ thánh hiền.

Vùng biên hải đang chuyển động vào mùa trù mật thoả mong ước của Bà ngàn năm.

Ta hoà cùng binh tướng của Bà, nướng con cá mực trên than hồng. Nâng bát rượu còn nguyên không khí ngày mở đất.

Nghe muôn tiếng hò dô ngàn xưa vọng về quyện cùng tiếng đêm trăng đất Cảng, hối thúc lòng người trước cuộc sống hôm mai.

MT



NGUYÊN TIÊU CỬA BIỂN

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (116)   


Trong nắng xuân ấm áp vùng Cửa Biển, ngày 14 tháng Giêng năm Canh Dần, bên dòng sông Bạch Đằng lịch sử; Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật thành phố kết hợp với Công ty Xi Măng HP tổ chức ngày thơ Việt Nam tại Hải Phòng lần thứ 8.
Đến dự về phía Trung ương Hội Nhà văn có nhà văn Tùng Điển, nhà văn Nguyên Anh; các nhà thơ: Vân Long, Vương Trọng, Phạm Đức.
Về phía Hải Phòng có các đồng chí Lãnh đạo thành phố; Lãnh đạo Hội LH Văn học Nghệ thuật; Các Hội viên Hội LHVHNT; Hội viên Hội Nhà văn: Hội viên các CLB Thơ trên thành phố cùng đông đảo công chúng và các bạn yêu thơ.
Sau nghi lễ khai mạc, trong chương trình buổi sáng đã diễn ra phần giao lưu thơ giữa Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng và Hội viên các CLB thơ trên thành phố do nhà thơ Minh Trí xây dựng kịch bản và dẫn chương trình.
Sau đây CB trân trọng giới thiệu một số tác phẩm tiêu biểu của các tác giả tham gia phần giao lưu trên tới độc giả.


Hà Thúc Quả
CLB Thơ Nhà giáo HP

CÁNH ÉN MÙA XUÂN

Cánh én nâng tầng cao
xôn xao nắng mới
Tiếng chim gọi miền xa
lời ca vời vợi
Gió gởi bên trời
Mây sà phía dưới
Cảnh đời
Miền Trung tái tê
Mưa xuân chợt về
Giấc mơ bừng thức
Tầng cao gom nắng
xoá mây mù
Cánh én
Ngăn sóng trời gieo xuống
cảnh đời bão tố
Vào xuân
Những ngày Miền Trung
Em thơ thoát khổ
Tình đời nâng cánh én bay
Con đường đến trường
Em hát
Gió xuân rộn nhạc chiều nay
Cánh én ngăn sóng trời
Tình đời nâng cánh én.


Thúy Ngoan
Hội Nhà văn HP

GIAO THỪA

Lại thêm một tuổi nữa rồi
Nhớ xưa bên mẹ quanh nồi bánh chưng
Gộc tre ngọn lửa bập bùng
Ổ rơm ấm áp đêm bưng mắt người
Đì đùng pháo nổ xa xôi
Thắp hương bố đứng giữa trời chắp tay
Mưa xuân như bụi phấn bay
Mẹ cười mẹ bảo xuân này tươi hơn
Nhà mình ấm áo no cơm
Hai con đến lớp đường trơn có giầy
Giản đơn điều ước còn đây
Bao nhiêu năm tháng dâng đầy trong con
Cha khuất núi, mẹ về non
Đời con ghềnh thác khuyết tròn ngổn ngang
Ra phố mà chẳng quên làng
Bờ tre ngọn lúa, họ hàng ở quê
Giao thừa gió bấc tái tê
Nhang thơm như gọi con về ngày xưa
Chồng con theo bóng gió mưa
Sang canh trống trải như thừa con ra



Minh Quyền

CLB Thơ Kiến An

VỀ NGỌC KHÊ

Ven núi bên sông một dáng hè
Tóc dài buông gội gió Ngọc Khê
Sao em vò cả tôi vào nắng
Để nát hương cau bận lối về


Ngọc Hiển
CLB Thơ Văn hóa DN

TÌNH QUÊ

Dù đi khắp bốn phương trời
Về làng ta vẫn là người nhà quê
Vẫn màu cỏ mướt chân đê
Từ thời chân đất nón mê đến giờ|
Dẫu đi trăm bến ngàn bờ
Về làng mới thấy tuổi thơ ắp đầy
Mấy mùa giớ dật mưa dây
Dầm sương, dãi nắng, đường cày ngược xuôi
Lênh đênh quá nửa đời người
Đam mê với những chân trời viển vông
Từng đi Nam, Bắc, Tây, Đông
Lầu son, gác tía, bóng hồng, nhạc hoa
Hôm nay về với quê nhà
Hàng tre, giếng nước, cây đa, mái đình
Quê hương sâu nặng nghĩa tình
Đi đâu vẫn thấy quê mình đẹp hơn.


Đinh Thường
CLB Thơ Việt Tiệp

HOA CÚC ÁO

Áo xuân khuy mở ra rồi
Cuối đông thấp thỏm một trời vàng hoe.
Mắt nhìn tai muốn lắng nghe
Hỏi duyên, hỏi cớ xuân về bừng lên.
Loài hoa gợi một cái tên
Xui anh mở cúc dịu hiền vườn em


Đỗ Phúc
CLB Thơ Thủy Nguyên

VỀ BẾN SÔNG XƯA

Về bến sông Rừng tìm bóng dáng xưa
Đâu bãi sú hoang đâu là đồng muối|
Tháng năm xa gió sương đã gội
Ơi con phà gạch nối giữa hai quê
Một triền sông con sóng vỗ về
Tôi đứng lặng giữa đôi bờ hò hẹn
Dòng sông chảy mang mối tình ra biển
Khát vọng một thời khắc khoải chờ mong
Mùa xuân về không bên đục bên trong
Không bên bồi bên lở
Giữa dòng xoáy một mối tình dang dở
Trôi mải vào mặn chát của thời gian
Nay ta về bến vắng tìm em
Chỉ thấy chiều nghiêng bóng dài nắng đổ.

NTCB

CHÙM THƠ MÙA XUÂN

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (142)   


Chùm thơ Mùa xuân của Minh Trí

THÁNG GIÊNG

Tháng Giêng đánh thức con đường
mùa xuân kể chuyện vấn vương cho chiều
tôi cầm nỗi nhớ bao nhiêu
em về đón đợi bao điều ngày mai 

Phố biển khoảnh khắc rộng dài
đi từ miền đất u hoài hôm qua
hàng cây xanh những tán xoà
che tròn bóng nắng ôn hoà cho em

Vầng trăng thưa bước chân đêm
bao điều bất trắc có chìm khuất đi
hàng cây thân gốc nhu mì
lá non sắc lẻm xanh rì ước mơ 

Tôi đi trong những mong chờ
tháng Giêng như một sợi tơ ngang trời.


THÁNG HAI

Tháng Hai nỗi nhớ mênh mang
con đò kia đã bàng hoàng qua sông
đào phai vương vất cánh hồng
quả non vừa nhú vườn không bóng người

Bao nhiêu hoa cỏ chân đồi
làm ta ngơ ngác như hồi mới yêu
con đường ngả bóng xuống chiều
mắt em ngả bóng bao nhiêu thơ tình

Ta ngả bóng để tìm  mình
ánh trăng chất chứa dáng hình ngày xưa
bây giờ qua phố sau mưa
tháng Hai còn những lời chưa nói gì.


THÁNG BA

Cánh cò bay dọc tháng Ba
từ mùa lễ hội bay ra làng chài
triền sông cơn gió vắt vai
lời ru trăng khuyết mắc ngoài bờ lau

Thương nhau thì hẹn một câu
đừng mang chua chát qua cầu làng xưa
mẹ ngồi đãi nắng bến Trưa
nghe đồng dao gọi cơn mưa vào mùa

À ơi thương ngọt nước dừa
cánh cò đậu xuống đã vừa tháng Ba.

MT

TIẾNG XUÂN

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (70)   


Tiếng xuân - Chùm thơ Nguyễn Cường


TIẾNG XUÂN

Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ ngoài khung cửa
Xuân đã về trên những cánh mưa bay
Trời mây xám trảng cỏ non xanh biếc
Thúc chồi cây nhu nhú
Vũ điệu gày

Cốc! Cốc! Cốc!
Những hạt mầm trỗi dậy
Lớp vỏ khô đang nứt vỡ từng giây
Ngày tiếp nối những đêm dài toả rạng
Mùa giao mùa
Trời đất cũng đổi thay

Cốc! Cốc! Cốc!
Tự đáy lòng nao nức
Những vần thơ đã rực hương say
Tay nâng chén chạm vào mây ngũ sắc
Chuốc ngày xuân mê mải
Khát vọng đầy


THÁNG CHẠP

Tháng chạp muộn mà
Khói đồng xa nhạt nhoà mây xám
Vệt nắng đông hanh hao gò má rạn
Góc tre làng
Thấp thoáng tuổi thơ

Tháng chạp bao giờ cũng ngắn
Nghiêng giấc đêm nằm
Chấp chới âm dương
Chiều nắng tắt
Người về trong gió muôn phương

Ký ức thời gian
Chuyến tàu nhanh chạy vào dĩ vãng
Tháng chạp vội vàng
Vắng lặng trăng sao
Lẫm chẫm đào
Xoè lửa đón xuân sang
Chênh chao khúc hát giao thừa ...


NGHE HÁT Ả ĐÀO

Về nghe
câu hát cửa đình|
lời xa xưa
nỗi nhân tình hôm nay

Ngọt ngào
thấm giọt ca say
phách đào rộn rã
mà day dứt đàn

Nhịp chầu
sao khéo đa đoan
câu thơ như đã
muôn hàng ngọc rơi

Ngang mày
khúc hát đầy vơi
một vuông chiếu
một khoảng trời nổi nênh ...


THÁNG GIÊNG

Tôi đi tìm tháng Giêng
Đang ẩn hiện sau làn khói bạc
Lúa đồng xanh ngơ ngác|
Bụi mưa len lén bay lên

Tháng Giêng như lời hò hẹn|
Gọi mùa làm mới câu thơ
Quê hương tôi ngàn năm thương nhớ
Khoác lên mình màu áo tươi non

Tháng Giêng mở hội
Tiếng trống xưa dập dồn ký ức
Nắng lưng trời nhuộm biếc triền đê
"Người ơi người ở đừng về"

Bốn mùa luân lạc
Nhớ về bến quê
Cuộc sống trôi vèo năm tháng
Vẫn mải mê tìm niềm hy vọng tháng Giêng


CẢM TÁC XUÂN

Năm đã Tết
Ngày đã Xuân
Mưa đã bay ướt thầm mái tóc

Ngâm ngợi một vần thơ ngẫu hứng
Gợi ý về một cái nhìn mới mẻ
Sự đam mê. Giây phút đợi chờ

Con người
Gặp nhau trên phố
Những khuôn mặt nhìn nhiều hoá cũ
Ngỡ là quên... Chợt thấy lại mình

Cuộc sống
Bao thăng trầm biến đổi
Chuyện lòng, chuyện đời, chuyện ngoài vũ trụ
Bỏ vào năm cũ xa xôi

Mùa xuân đến rồi
Tất cả đổi thay. Tất cả đều làm mới
Chỉ những vết thương
Trở trời lại nhức.

NC

Bức tranh đêm

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (85)   


Bức tranh đêm - Chùm thơ Minh Trí

Bức tranh đêm


T
rước khung vẽ vòm đêm tím tái
hay ảo ảnh lãng đãng một ngày xa
mảng sơn dầu vón cục góc tối
đắng chát biển khuya
hối lỗi cát mềm
Thầm gọi tên một ngôi sao vừa rụng
vệt màu nhá nhem trên vách thiên hà
còn ánh mắt chứa chan đâu đó
còn những lời độc ác ở quanh ta
Người gắng sống như cây sau bão
vẫn còn đây vài chiếc lá trên cành
thầm đâm búp dưới trời đêm sâu thẳm
thầm một lời thân thiết từ xa xanh
Hoà sắc đêm trộn bao màu kỳ lạ
và ánh trăng le lói thức ngang trời
ai vừa vẽ một cánh buồm rạng sáng
xé đêm tàn rong ruổi ra khơi.



Bến xanh


T
rộn vào giấc ngủ tôi
là âm thanh sông nước
thuở thiếu thời trăng dạt bãi bờ
tôi gánh buồn vui trên con đường cát
đã bao năm qua tuổi thơ
tôi đã xây vô vàn ước muốn
mong cuộc đời đẹp tựa giấc mơ
tôi đã bay như chim  qua nhiều con nước
biết tức giận với những thờ ơ
những con đường gian nan
thừa nắng nóng khét tàn
úa vạt cỏ ven đồi gai mộng mị
tôi cất bước con đường lên cơn sốt
vào trưa nào gắt gỏng đá khô
chợt có lúc không may sã cánh
cần bàn tay an ủi bến xanh
tôi vẫn tìm trong ý nghĩ mỗi ngày
qua ban mai ướt át
qua cơn khát đang trưa lặn lội
những vạt đồi thiên thanh
như em tôi cất tiếng gọi trong lành
như bạn tôi hát trên sóng nước
... đi tìm bến xanh.



Đường biển


T
ôi bước vào miền hoang vu
im lìm ngủ dưới ngàn sao ngàn cát
những con đường nhập nhằng khô khát
chưa một dấu chân ai
Góc biển đêm đá xót xa khắc khoải
con cua lần hồi gắp từng ánh lân tinh
cánh chim núi rã rời ngày biển động
thuỷ triều rút đi đắng chát trong mình
Cảm nhận cũ bùng nơi chân sóng
vỏ hà đố kị tấm lưới rách bủa vây
con cá quẫy mình tìm đường thoát
mà sao đêm cứ tối thế này
Còn vệt sáng vừa loé miền cỏ biển
những con đường khe khẽ hồi sinh
tôi nhặt hành trang tuổi ngây thơ tay trái
đi về nơi tư lự phận mình
Những mảnh trăng rớt xuống đêm bí ẩn
tôi cẩn thận xếp vào hộp thời gian
chiếc hộp ấy đợi em mở nắp
vào đêm sinh nhật tình đầu
Trong muôn vàn hoang vu của ngàn sao ngàn cát
có một con đường...
đưa tôi vượt đêm thâu.

M.T

NHỮNG BỨC TƯỜNG

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (72)   

Đêm qua sau khi nhận được Email của Nhà văn Văn Công Hùng, Cát Biển- Minh Trí chọn một chùm thơ 3 bài gửi Nhà thơ Trần Ngọc Tuấn. Nhà thơ Trần Ngọc Tuấn hiện đang sinh sống tại Cộng hòa Séc, là chủ bút một tờ báo Việt tại Praha. Rất vui đón đợi anh về ăn Tết ở Việt Nam trong mùa xuân này.

NHỮNG BỨC TƯỜNG - Chùm thơ Minh Trí


NHỮNG BỨC TƯỜNG

Những bức tường khát vọng
dựng bên cột mốc thời gian

Người tìm đến và vượt qua lặng lẽ
người tìm đến và vượt qua ồn ã
người khóc dưới chân tường
người hát dưới chân tường
người chết dưới chân tường

Người lơ ngơ ngoài những bức tường.


TRƯỚC BAN MAI

Trên trái đất còn nhiều người cô đơn
sương mù sớm mai
là nước mắt cả đêm qua họ khóc
mảnh trăng muộn như con thuyền hờn dỗi
sẽ đưa giấc mơ đi đến đâu 

Nơi những mùa trăng không còn trăng nữa
nơi thiên thần cầm trên tay cầu lửa
sáng dần giấc mơ cô đơn
như lời nhắn gửi

Nơi con cú giấu nỗi buồn dưới cánh
đập chập chờn về góc đêm
nấc lên kinh dị khi gặp kẻ ác
trong giấc ngủ khuôn mặt méo mó
tiếng cú quệt vào đêm vết nhọ 

Rồi giấc mơ kỳ diệu
nơi đứa bé đã sinh ra
những đứa trẻ tung lên ban mai
ông mặt trời mà chúng vừa tô vẽ

Và thế là bàn tay thơ ấu
lau sạch sương mù thế gian.


NHỮNG CÂU THƠ BUỒN

Khi em bên anh
anh chợt quên hết những câu thơ buồn
đêm đầy quyến rũ
chan chứa tình trăng mê đắm nụ hôn
và làn hương phóng túng
những câu thơ buồn đang nấp ở đâu... 

Khi em xa anh
những câu thơ buồn gõ cửa căn phòng cũ
không còn trăng và hoa
không còn lời thầm thì êm ái
những câu thơ buồn về ngồi ở góc phòng
tự tay đốt ngọn nến đêm thao thức... 

Khi em quên anh
anh chợt nhớ hết những câu thơ buồn
rượu có mạnh nhường nào
cũng không đưa được những câu thơ ra cửa
trong căn phòng buồn không chừng mực
hình bóng em giờ đang nấp ở đâu... 

MT

ĐƯỜNG SƯƠNG

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (83)   


Đường sương - Chùm thơ Minh Trí


ĐƯỜNG SƯƠNG

Hơi thở biển trườn lên lối nhỏ
ban mai đầy gió, đường sương
anh kịp nhận ra đêm vừa khuất
sau gốc rạ làng quê chớm đông
và lá cỏ mở mắt
ven đầm nước ngái nồng
những nhát cắt tia nắng hồi hộp
bàn chân ai nhón bước sớm mai
hơi rơm bếp đốt lên ấm cúng
gọi say mê chân chất một ngày
những câu thơ đẹp như tình biển
vẫn chờ người ở cuối lối sương
khi anh đến bến mai bừng thức
cánh buồm xanh mơ ước lên đường.


CẢM XÚC

Gọi về đầu cơn đau đổ lá
những khát thèm ngây thơ
màn đêm mộng ảo
cành khô gầy
cây xoè ra bàn tay mơ mộng
lướt trên phím mưa
người thất thế sống bằng kỷ niệm
giai điệu xưa
không gian đêm nay đẹp và buồn
ta cũ đi như vỏ cây
để biết thương ta - chiếc rễ non
hăm hở khoan vào lòng đất
nhiệt tình buồn
nhiệt tình yêu
nhiệt tình gọi cơn đau đổ lá
đi vào khát thèm thơ ngây.


BIỂN
ĐÊM

Ngàn vì sao rơi vào ngàn con sóng
biển vỡ thành triệu triệu lân tinh
kia nổi trôi vùng sứa
dạt vào bờ kiếp chu du
kia rong rêu bọt biển
đắng cay dạt phía sương mù
những tiếc nuối vùi sâu vào cát
sóng cứ hôn năm tháng dã tràng
biển còn đầy khao khát
đêm còn bạn còn tôi
xin được ví biển là thi sĩ
hát gọi một hoài bão xa xôi.

MT

Giấc mơ buồn

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (84)   


Giấc mơ buồn - Chùm thơ Minh Trí


NEO LẤY BẾN NÀY 

Tôi làm sao gom hết lá vàng
tất cả gió triền sông cũ kỹ
ngôi nhà cắm xiên bờ nước
những nỗi buồn xao xác bay đi
trời chiều dâng khoảng vắng không lời
tôi ngồi xuống đá hoang nghe sông thở
chừng như mùa thu vỡ
trong nỗi niềm mưa lá cuối sông
tôi ngồi đón mùa đông
theo con nước ôn hoà vào bến
mối tình theo cánh chim không hẹn
chất ngất về an ủi hồn tôi
bạn bè tôi ở cuối chân trời
trên thượng nguồn nằm nghe sông thở
viết câu thơ lượng thứ
khúc du mục theo sóng sông trôi
vẫn biết tôi neo lấy bến này
và chiều chiều ngồi bên con nước
tôi vẫn còn mơ ước
để có thể hát với dòng sông.


GIẤC MƠ
BUỒN

Giấc mơ buồn day dứt không tan
có phải tiếng mưa đồng vọng
lịm trong từng thớ đất
tôi ngợp hơi thở cỏ xanh
đừng hát nữa vạt buồn dai dẳng
qua một thời lành như con cuốc
đợi trái ngọt rụng xuống lòng sông
tiếng mưa xa chưa dứt
giấc mơ buồn day dứt không tan
tôi yêu đất thì tôi còn đất
cỏ cựa mình xanh rợn không gian


ĐÊM SƯƠNG


T
ừng làn sương mềm choàng vai thân tình lắm
phố lạnh điếng người
đèn cao áp hắt ánh nhìn chằm bặp
gạch vỉa hè nhớp nhơ theo sát bước chân đêm
chiếc lá như nụ cười xanh ướt át
rụng xuống nỗi buồn trăng
pha vào đêm gam le lói
soi con đường nhỏ ra bến sương
có ngôi nhà hoa đào
cơn mơ ứ đầy giấc ngủ
gió từ đâu thổi về giục giã
mùa nhấc tôi như nhấc một nụ đêm
quên không khóc trước khi trời sáng
từng làn sương lạnh buốt
choàng vào đêm rồi vỗ về đêm
khi tôi bước lên con thuyền rời bến
đèn phố chảy xuống sông ướt nhèm.

MT

NGUYÊN QUÁN

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (72)   


Nguyên quán - Chùm thơ Minh Trí


NGUYÊN QUÁN

Lúc đi vịn gió bến sông
bao năm giọng hót còn mong gọi mùa
bà thường nhang huệ lên chùa,
ông thường phơi thuốc nắng trưa nhuộm vàng 

Chị tìm một chuyến đò ngang
qua thời trái ngọt rụng sang quê chồng
mất đã mất, còn còn không
đêm trăng buồm vắng thầm trông thủy triều

Cỏ quê xanh thuở mến yêu
bay về nguyên quán cánh diều đồng hương.

ĐƯỜNG ĐÊM

Đường đêm lạnh buốt tình ơi
dường như nỗi nhớ chơi vơi vào mùa
câu thơ khuya khoắt như đùa
để cho ai đó bỏ bùa theo ai 

Để cho câu hát miệt mài
nghẹn cơn gió bấc thở dài vào đêm
run trong từng cặp môi mềm
là bao cái rét trở lên không thừa

Những nụ hoa thắp trong mưa
xin là bình gốm sang mùa đợi em.


BẾN MÙA ĐÔNG

Chút tình gửi lại mùa đông
lạnh hờn cơn gió mà không nhớ về
con thuyền chuyên chở say mê
trôi trong lờ lững dòng quê vơi đầy

Thương thì xem lòng bàn tay
bao nhiêu đường bấy nhiêu ngày đợi mong
mắt chiều mòn mỏi bến Đông
mà ngọn gió bấc bên sông réo gào

Thả một chiếc lá ước ao
trăng ngàn thương nhớ dạt vào chốn xưa
một mình đứng trước cơn mưa
bến Đông nổi sóng ai vừa đợi ai.

MT

Thơ về người lao động đất Cảng

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (54)   

Cung Văn hoá LĐHN Việt Tiệp Hải Phòng vừa trao giải cuộc thi sáng tác thơ về "Người lao động thành phố Cảng" nhân
kỷ niệm
20 năm ngày thành lập (17/12/1989- 17/12/2009). Cát Biển trân trọng giới thiệu các bài thơ được giải trong cuộc thi trên
.

Thơ về người lao động đất Cảng


Trần Nguyên Phúc

NGƯỜI TRỒNG PHI LAO CỬA BIỂN
(Giải A)

Những cây phi lao mẹ trồng
Bao nhiêu năm mới tròn bắp vế
Đành hanh con sóng bể
Cọ mòn những lắt lay
Tơ trời níu xuống cát đây
Em - giọt máu trời cho riêng mẹ
Dãi dầu cát bể
Làm ngọt phi lao lao vút lên trời
Nắng gió bạc mặt người
Gió bấc gió nồm đổi hướng
Xin cho, bán mua, chuyển nhượng
Vòng quay chóng mặt hoàng hôn
Chút trinh nguyên thấm đỏ cát hoang buồn
Định giá một thời thơ dại
Những chiếc lá như que đan con gái
Chiếc áo Nàng Bân mặc suốt thời đau
Vườn xưa nức nở hương cau
Ở đây cỏ lông chông nhẩy chồm chồm trên mặt cát
Cây phi lao vặn mình hát
Chân đi, nước đi, phù du đi
Chỉ có cát và em đứng lại
Hoa phi lao rắc trên triền bãi
Rưng rức phấn nâu hoà quyện thuỷ triều
Em lớn lên khao khát một điều
Vun trồng phi lao hạnh phúc
Nơi cửa bể tận cùng khó nhọc
Ngọn phi lao nâng chót vót cánh buồm.


Đinh Thường

KỶ NIỆM ĐÊM TUẦN TRA
(Giải A)

Thuyền trăng trôi ngược về phía bãi
Gió đổi phiên ru bụi tre gầy
Con chim giấu tiếng hót vào đêm
không kín nổi tiếng kêu lích chích.
Nhà tình nghĩa
cửa khép hờ
Xưa đèn dầu giờ đèn điện
suốt bốn mươi năm vẫn sáng
Mẹ đợi người con trai duy nhất
lúc lên đường quả quyết ngày trở lại
Đợi cả chúng tôi lặng lẽ bước đi tuần.
Gió độc thoại thông thênh qua từng khe cửa
Cất tiếng thở dài mẹ trở mình nghiêng về hiện tại:
Sao bữa nay đi tuần muộn vậy các con?
Nước còn nóng uống đi cho đỡ lạnh ...
Lũ chúng tôi toàn nhng thằng lộc ngộc
có duyên cùng trở thành con mẹ yêu thương.
Và: Thưa mẹ chúng con đã thay anh trở về từ buổi ấy
Nâng giấc cho Người bớt trống trải cô đơn.
Gió lĩnh xướng ngân nga miền ký ức
Mắt mẹ hiền lấp lánh sao vui.
Nhìn tóc mẹ đổ thành suối bạc
Đêm biên thuỳ nghèn nghẹn đắng bờ môi.


Hà Thúc Quả

ĐÌNH VŨ
(Giải B)

Cầu cảng
Những con tàu tấp nập vào ra
Vươn dài cánh tay xa
Hàng lỏng dần vào...
Đình Vũ!
Bao cuộn cát hút dài từ cửa lạch
Dựng lên những cồn vui
Nỗi buồn hóa tầng sâu
Nhấn chìm lớp lớp đầm lầy...
Đình Vũ!
Bồn chứa
Sừng sững Khu công nghiệp Hóa dầu
(Còn đâu ngập trời bãi sú)
Cửa ngõ ngã ba vàng
Địa thế trời cho...
Đình Vũ!
Anh - Người lính năm xưa
Bùng lên ước mơ
Dám bạt gió ngổn ngang
Thổi căng giấc mơ xếp thành lớp lang hiện thực
Tầm nhìn cao: Anh - Con người không xưa cũ
Tấm lòng vàng trời cho...
Đình Vũ!

Nga Anh Hoàng

MÀU XANH ÁO THỢ
(Giải B)

Mồ hôi
vôi vữa gạch hồng
Bàn tay
vươn dãy nhà tầng lên cao
Ngang tầm với cả trăng sao
Mầu xanh áo thợ
lẫn vào gió mây
Trèo lên
giàn giáo sớm nay
Kéo nhà ngói mới
lên đây với trời
òn ai đẹp ở trên đời
Xây nhà cao
để cho người lên cao.


Hoàng Thanh Tâm


(Giải B)

Ông lão kéo vó bè
Tóc nâu như mây trắng
Bóng in dài trong nắng
Chạm cả vào hoàng hôn
Những con chép, con măng
Quẫy tung trong cánh vó
Dưới ánh chiều rực đỏ
Như dính đầy mật ong
Sừng sững nơi cửa sông
Vó xoè tung chặn sóng
Bóng ông cao lồng lộng
Kéo vỡ bầu trời sao


Nguyễn Cường

NGƯỜi TRỒNG HOA
(Giải C)

Người trồng hoa
Cả đời làm thuê cho chủ
Bẻ lá, tỉa cành, ghép mầm, lai tạo
Trăm loài hoa khoe sắc hương
Trăm loài hoa
Sớm tôi đong đưa
Sinh ra và tranh nhau làm vừa lòng chủ
Đau lòng rễ vùi sâu trong đất
Người thợ lúc về già
Đi qua cánh đồng cỏ hoang đua nở
Bàng hoàng bỡ ngỡ
Hoa dại hồn nhiên mang hơi thở đất trời


Nguyễn Thị Loan

CÔ GIÁO CỦA EM
(Giải C)

Em về thăm lại trường xưa
Gặp lại cô biết cô chưa lấy chồng
Đò đầy bao chuyến qua sông
Bọn em có đứa đi không thấy về
Đôi chân trải khắp miền quê
Cô như cò vạc đi về sớm trưa
Mái đầu nhuộm đủ nắng mưa
Bên cô vẫn thấy ngày xưa dại khờ
Đời em là một bài thơ
Nửa đời thì khuyết, nửa chờ thì không
Ngôi trường ngày ấy rêu phong
Đong đầy kỷ niệm tuổi hồng ngày xưa
Sân trường mưa... vẫn còn mưa
Bài Kiều cô giảng, gió đưa xạc xào
Vui buồn kỷ niệm lao xao
Bên cô vẫn thấy ngày nào còn đây.


Nguyễn Khắc Dũng

ÁO MÀU XANH
(Giải C)

Thu lành đến
Heo may về se gió
Thành phố vương
Trong ánh đèn mờ tỏ
Tà áo xanh lầm lũi
Tiếng chổi đưa vỡ cả trời đêm
Cho ngày mai
Đường phố sạch trơn
Bao vất vả
Mưa ngâu- ướt nhẹ
Đêm mùa thu heo may lặng lẽ
Ánh đèn mờ
Phố trong mưa im lìm
Em
Người công nhân quét đường đêm
Dọn rác rưởi
Của người đời vương vãi
Để sáng mùa thu
Sạch trọn nghĩa mùa thu.


Nguyễn Quang Tiếp

TÂM SỰ NGƯỜI THỢ CÀY
(Giải C)

Vẫn là tấc đất tấc vàng
Cơ duyên cũng lắm gian nan cũng nhiều
Những là nước lọ cơm niêu
Ngổn ngang lắm cõi lệch xiêu cuộc đời
Từ ngày đất cát lên ngôi
Màn che dự án "Cậu Trời" vung tay
Mà thương mấy bác thợ cày
Đất quê chật chội xở xoay khôn lường
Giữa thời cơ chế thị trường
Ngác ngơ chuyển đổi nửa đường chỏng chơ
Cha sinh, mẹ đẻ đến giờ
Mòn tay cày cuốc be bờ sớm hôm
Cái khó nào? Ló cái khôn?
Cuộc đời những rạ cùng rơm rối bời
Chăn nuôi cụt vốn, trốn lời
Loay hoay lạc giữa chợ trời bán mua
Hỡi giời! Hỡi đất! Thấu chưa!
Có nghe tiếng cuốc- tiếng bừa thở than!

.

Chùm thơ mùa đông

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (68)   


Chùm thơ mùa đông của Minh Trí

THÁNG MƯỜI

Chớm đông thả sợi rét dài
khâu vào áo mỏng một vài châm kim

Chớm đông thả bước lặng im
nhặt trên lá rụng thơ tình đánh rơi

Lời thương cài khẽ lên người
mà vơi giá rét tháng Mười bâng quơ.

THÁNG MƯỜI MỘT

Kìa đôi cánh trắng ngang chiều
đầm lưng chừng lá bao nhiêu sen tàn 

Kìa nghe tiếng rụng vườn hoang
dịu dàng gương mặt trái xoan xóm hồng

Rồi đi về đón mùa đông
tháng Mười Một bước ra đồng tìm ai

Rồi đi dọc bến sông dài
gọi tên nỗi nhớ ngày mai ơ hờ

Kìa đôi cánh trắng sang bờ
tháng Mười Một đợi giấc mơ trăng ngà.

THÁNG CHẠP

Một năm ngai ngái trôi qua
cỏ gai hết khóc, cỏ hoa hết buồn

Tháng Chạp như một cánh buồm
nỗi niềm năm cũ xuôi nguồn bình yên 

Quên đi ánh mắt muộn phiền
quên đi than thở triền miên thuở nào

Khu vườn còn một vì sao
thương con đom đóm lọt vào giấc mơ

Thương bao cơn gió bơ phờ
cuối ngày nằm xuống cuộc cờ dở dang

Nghe đâu đây một giọng đàn
tiếng gọi năm mới chứa chan ngoài vườn.

MT

Ký sự Tam Đảo

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (72)   


Ký sự Tam Đảo - Chùm thơ Phạm Xuân Trường

Em tôi khâu vá bằng thơ đời mình
Quý tặng nhà thơ Nguyễn Bính Hồng Cầu

Hôm nay đấy mai về đâu (*)
Đôi vai em héo, quẩy câu thơ buồn
Cả đời khao khát yêu thương
Đôi chân đã mỏi con đường thì xa
Em từ cõi chết bước ra
Tuổi yêu yêu đến mù loà vì yêu
Cả tin vào gió đổi chiều
Bùa thiêng đồng nát cánh diều đứt dây
Mở ra mười ngón tay gầy
Vàng tan thành bụi vôi bay trắng trời
Thương mình một, thương Má mười
Thương Cha nấm mộ cuối trời bơ vơ
Trăng nằm đáy giếng chết khô
Tủi thân bến nước câu thơ nghẹn ngào
Đêm dài buốt lạnh trăng sao
Tiếng rừng Tam Đảo thì thầm như mơ
Túi lưng lửng túi giang hồ
Em tôi khâu vá bằng thơ đời mình.
.....
(*) ý một câu thơ của cố thi sĩ Nguyễn Bính

    

Sẻ đôi
Tặng nhà thơ Nguyễn Ngọc Bái

Nỗi buồn đổ rượu vào ngâm
Cây đau thương bỗng nảy mầm sinh sôi
Quả niềm tin vỡ làm đôi
Nở ra những đoá mồ côi bên thềm
Hạt phù vân rụng vào đêm
Cỏ non cứ chết êm đềm anh ơi
Phải đâu ngu tím riêng tôi
Ta về mặc niệm chân trời đỏ đen
Khổ đau mãi cũng thành quen
Bấy nhiêu ngang trái là men của đời
Còn ly này nữa sẻ đôi
Chén không ném vỡ mặt trời hư vô
Máu người rỏ xuống trang thơ
Rừng thiêng Tam Đảo sóng xô ngang trời
Ngày xưa chốt cắm lưng giời
Bây giờ chốt giữa lòng người đục trong!


Lời bão giông

Tặng nhà thơ Vĩnh Nguyên

Không đau mảnh đạn trong người
Mà đau cho những tiếng cười vu vơ
Không đau vì nỗi bất ngờ
Đau vì cái bắt tay hờ của nhau
"Ngựa xe chết chẳng mang theo" (*)
Quyền cao chức trọng bọt bèo cả thôi
Vầng trăng thất sủng Cuội ngồi
"Giang sơn dễ đổi, NẾT người khó thay" (**)
"Chiến trường xưa, chính trường nay
Cơm quán cóc có kẻ say cầm đầu"
Một mai rồi biết về đâu
Câu thơ "chở gió" qua cầu còn đây
Đã cầm cái chết trong tay
Xá gì, sống trọn kiếp này cho thơ
Đền đài lăng tẩm ngai vua
Vàng son rêu phủ nắng mưa dãi dầu
"Sông Hương" chi mấy cho sâu?
Một "vòng" trời đất  chở câu thơ buồn
"Phường săn, phường vải, phường buôn"
Kẻ buôn hài cốt đứa buôn công hầu
Kim cô trút bỏ từ lâu
Anh ngồi vắt máu từng câu thơ gầy
Vĩnh Nguyên mai nhé chia tay
Đêm nay Tam Đảo sương bay trắng trời
Huế xa xôi mấy Huế ơi
Và thơ vẫn thét những lời bão giông.
....
(*) Chữ trong "" là thơ của VN trong tập Nết
(**) Cổ ngữ Trung Quốc: Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời


Giã từ

Tặng nhà thơ  Cao Xuân Thái

Giã từ chức sắc vu vơ
Những lời ngọt nhạt mập mờ trắng đen
Giã từ màn chướng bon chen
Giã từ cạm bẫy sang hèn nhục vinh
Yêu không yêu được hết mình
Đau không dám nói thật tình mình đau
Từ Lũng Cú đến Cà Mau
Nấm mồ đồng đội bạc màu thời gian
Núm nhau chôn đất: chùa Vàng (*)
Ba lô trĩu nặng nỗi oan một thời
Bây giờ bom đạn thôi rơi
Mà không trái gió trở trời lại đau
"Trước mùa xuân" viết đôi câu (**)
Dặn con cái lẽ nông sâu ở đời
Phải đâu gươm giáo con ơi
Nhân ngôn dấu ở tim người đó con
Đời cha khuyết cả khi tròn
Được là cái mất, cái còn là không
Lạy trời đừng có bão giông
Con tôi đi giữa cánh đồng đầy hoa...
Anh ngồi kể chuyện gần xa
Gió Tam Đảo sắc như là giáo gươm
.....
(*) Chùa Vàng ở Thái Lan, anh CXT là Việt Kiều về nước 1960
(**) Trước mùa xuân: Tuỳ bút thơ của CXT


Những ngọn xu xu

Chỉ vì hai chữ tự do
Chồi lên người lại cấu cho cụt đầu
Trời sinh ra kiếp làm rau
Sướng thì người hưởng khổ đau nhận về
Tự do là thứ bùa mê
Xu xu cụt ngọn tái tê lòng người
Tôi đi gần hết một đời
Phận rau còn biết khát trời tự do
Nữa là tôi - nữa là thơ
Hỏi bao kẻ sỹ đêm mơ cụt đầu


Ký sự Tam Đảo

Ngỡ như là ruộng bậc thang
Xu xu Tam Đảo dọc ngang núi đồi
Cụt đầu rồi lại tốt tươi
Ăn nước suối, uống khí trời mà xanh...

1
Tầng tầng biệt thự vây quanh
Thập thò quán cóc rách lành mấp mô...

2
Còn đây cái xác nhà thờ
Chuông kêu nghèn nghẹn đôi bờ nhân gian
Giọt buồn ai oán thở than
Địa ngục gần lắm, thiên đàng thì xa...

3
Yo ni với Lin ga
Minh quân bạo chúa đều qua cửa này
Lỡ nào người đã thẳng tay
Vật linh còn một chút này rêu phong...

4
Hai trăm mười sáu bậc cong
Con quỳ vái Mẫu biết mong cầu gì
Lên cao lạy đấng Từ Bi
Chỉ nghe thấy gió vô vi thì thào
Vây quanh đồi thấp núi cao
Rừng che mây phủ làm sao thấy đời
Còng lưng cõng đá lên giời
Chúng sinh xây bệ Phật ngồi lên trên...

5
Xây xong gang thép Thái Nguyên
Biệt điện Tam Đảo thần tiên đi đời
Đập sắt đúc cầy chìa vôi
Thực dân bóc lột một thời đã qua
Bây giờ khách sạn vi la
Móng cũ chỗm trệ từng toà mọc lên...

6
Nhà sàn xưa đã đổi tên (*)
Cây ổi rỗng ruột đứng bên hiên nhà
Người trồng cây đã đi xa
Còn cây như thể cụ già bỏ quên...

7
Dạo quanh Tam Đảo vào đêm
Đèn mầu cho đá cũng mềm như vôi
Lỏng then lỏng cả tiếng cười
Thác Bạc rửa sạch kiếp người không em?...

Khổ đau hồ dễ ai quên
Thơ như máu cháy có mềm lòng ai.
....
(*) Theo ký của nhà văn Bắc Sơn trong tập Đá dậy thì (NXBHNV2003) năm 1958 cụ Hồ về thăm Tam Đảo. Đứng tại nhà sàn (nay là nhà  Rông) nói chuyện với nhân dân Tam Đảo và cụ trồng một cây ổi, cây ổi vẫn còn.

Nhà sáng tác Tam Đảo tháng 11/2009
PXT

CUỐI THU

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (70)   


CUỐI THU - CHÙM THƠ NGUYỄN CƯỜNG

LÊN CAO 

Nhà xây cao
Làm con đường chật lại
Người bay xa mãi
Cháy ở hướng mặt trời

CUỐI THU

Trời se lạnh cuối thu rồi em ạ
Mà gió mưa vẫn quần tụ bên đời
Em đi theo tiếng gọi nơi xa
Anh dốc cạn ly buồn trong bóng tối

Cuộc đời đã bao lần lỗi hẹn
Chưa một lần trọn vẹn nói cười
Những dấu vết tháng ngày dông bão
Day dứt trong nhau một kiếp người ...

QUÊ LÀNG

Quê làng tôi nhuộm trong nắng vàng
Lá tre rụng ngàn năm đầy ngõ vắng
Nước lặng lờ, cây gỗ nhỏ bắc ngang
Bên ấy có hàng hoa tím đợi chờ

Quê làng tôi xanh mãi tuổi mơ
Đôi mắt tròn qua từng ô lá nhỏ
Câu hát vu vơ theo cánh bướm học trò
Mà ngơ ngác một đời hoa cỏ

Nhưng quê tôi trong sâu thẳm tâm hồn
Là trĩu nặng mái rạ buồn da diết
Là le lói ánh lửa khuya ly biệt
Đi suốt cuộc đời vẫn lạc mãi không thôi 

MƯA RONG BÃO 

Cả ngày mưa
Cả đêm mưa 
Còn gì nữa để dập vùi
Mưa ơi

Cánh cò phiêu bạt cuối trời
Mây cuồng gió nộ
Tơi bời
Ngả nghiêng

Cho người
Lòng dạ ưu phiền
Nghe hồn
Dột ướt trăm miền nhân gian

Ước chi một đốm lửa tàng
Một câu thơ ấm
Hong vàng
Cơn mưa

SAO ĐÀNH 

Từ nơi ấy
ngôi nhà không cửa
gió thôi lùa
trăng khuất nẻo vườn khuê

Ta mải mê
kiếm tìm phương trời lạ
muôn ngả bụi mờ
rạc rã cánh bay

Trở về đây trước hiên nhà nhỏ bé
nắng đổ dài
lặng lẽ
ban mai

Có tiếng gọi
từ trong lòng thao thức
cuộc đời ơi
khép cửa
sao đành ...

RƯỢU HOÀNG HOA 

Từng cánh cúc
rơi vào lòng thu muộn
những chiều buồn
nâng chén
nhớ trời xa

Những giọt nắng
đọng sương mai trong vắt
đắng vị đời
man mác hồn ta

Rượu hoàng hoa
hương cũ
thoáng xa
xưa ảo ảnh đất trời phủ toả

Câu thơ mới
về một thời quên lãng
về một thời
khát vọng ...
Rượu hoàng hoa ...

NC


NGÔI NHÀ PHỐ XƯA

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (68)   

NGÔI NHÀ PHỐ XƯA - Chùm thơ Minh Trí

NGÔI NHÀ PHỐ XƯA

Khi tôi đi xa
tôi nhìn ngôi nhà mình rõ hơn
đêm ngắm ánh trăng suông
xót xa từng mái phố
bằng lăng ngoài hiên hoa nở
ngác ngơ nụ mềm

Tôi nhìn thấy chân móng
dưới thềm đất ông cha
cùng bức tường mấy đời mốc mác
những linh hồn ở đâu về ngụ
trong mỗi gốc cây già.                

Tiếng sóng ngoài sông đêm nay gọi
cho tôi lang bang dạt vào từng bến cá
cho tôi bước lên vỉa hè tuổi thơ
nhấp nha trăng cánh phượng
cho tôi gom vào mỗi chiều phố chợ
tiếng ồn ào muôn phương

Khi tôi ở xa
tôi nhìn tôi rõ hơn
tôi nhìn nhịp tim mình hướng về chốn cũ
đêm nằm mơ thấy gương mặt cha mẹ

Tôi thấy tôi tuổi ấu thơ
vị ngọt còn tan vào từng trang sách
và nỗi buồn thiếu thời
văng vẳng tiếng ai thưa

Tôi cùng  bàn chân người miền biển
bước đi từ xa vắng trăng tuổi thơ.

NGÔI NHÀ CỔ
VÀ ÁNH TRĂNG ĐÊM RẰM

Những ngọn tháp
                 
dâng lên đêm rằm tháng bảy
lời thỉnh cầu xa xăm
cỗ xe mùa thu thắng vào con ngựa biển
dừng cương trước hiên nhà.

Người con gái hiện ra dịu dàng bên ô cửa
vòm cuốn bí huyền giấc mơ xoan,
có ngọn lửa hồng nhan tri kỷ
có tiếng chuông vọng về từ đáy hồ sương
có những linh hồn chữ
có những tín đồ cầu nguyện trước ánh trăng.

Trên mặt bàn gỗ thông
một trang thơ mười lăm năm mở ngỏ
đôi mắt ngày xưa để lại vết lân tinh
ám ảnh ta ánh trăng phố biển
kể một câu chuyện tình...

Ngôi nhà cổ những ngọn tháp phong sương
lời thỉnh cầu năm xưa
                      
chợt ngân lên
                            
mỗi đêm rằm tháng bảy
và cỗ xe mùa thu trôi về phố biển
mang theo ánh trăng vàng từ xứ sở xa xăm.

MT

KHUÔNG GIÓ

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (80)   

Nhân chuyến công tác tại Hải Phòng, nhà thơ Hà Linh có gửi tặng Cát Biển và anh em văn nghệ đất Cảng tập thơ mới "Khuông gió". Trân trọng giới thiệu tới độc giả một chùm thơ của nhà thơ Hà Linh rút từ tập thơ trên...
 

KHUÔNG GIÓ - Chùm thơ Hà Linh


MÙA HOA ĐI

Chợt rực rỡ
chợt hoang vu
giàn hoa giấy đầu hiên rộc gày ngày sang mùa

Những nốt nhạc câm rớt thầm tai đá
vỉa hè
những giọt nước mắt đỏ
không khép được mi cơn gió qua 

Gom góp suốt mùa
miền khô từ đâu đó xa
miền không hương miền mượn tên giờ chỉ còn miền không tất cả
mùa hoa đi
ta ở lại cùng cây không trái
cài vào gai nỗi niềm không thể rụng 

Lết dưới mưa dầm vết đau mùa đông
cánh hoa dán xuống đường nụ cười bí ẩn
bao giờ có trong tranh Phái, bao giờ câu hát gọi tên?

Xiêu chiều ngày nào em đến liệu có theo mùa?


KHUÔNG GIÓ

Một góc đêm - một khoảng ngày, ta đang trốn hay lạc miền đam mê trái dấu? Laptop thơ - cửa văn thư, hun hút... bài diễn văn ngược cung đàn gió, dòng thời gian phân cực chảy hai đầu

Có thể thoát ra ngoài thế giới hành trang chồng chất những chỉ tiêu định lượng chật chội với số đo hình tượng, có thể chọn đường trên những chuyến xe ca?

Bất chợt hiện vô hình khuông gió, năm dòng thời gian bảy cung bậc lòng ta bỏ ngỏ... ký tự thanh âm hay mắt em hay cánh diều hồn ta bay lạc? giữa hai đầu phách thực miền thanh âm vô cực không gian vô lượng khoảng xa

Trút lên khuông nỗi buồn cất giấu đã lên men, cái nghèo buốt sương đêm góc phố, khát khao cháy lòng vầng trăng ru lửa, giấc mơ xưa nhăn nhúm mặt người. Vắt lên năm dòng sợi tình yêu đứt gãy một thời, mảnh vụn vỡ đêm dài ngày thắc thỏm, tải nốt lặng từ bãi bồi dự cảm, cả màu xanh thôi miên

Phách không vỡ, gió không lặng ở miền quê, nốt đàn thơ triền miên trời ráng đỏ, ký tự thinh không ta bồng bềnh trong trường phi trọng, vịn nốt thời gian nốt không gian ngân lộng, ca từ vớt lên chuỗi gen hy vọng và tình yêu chợt nhú giữa khuông đời

Nước mắt em đâu đó cuối màn trời, nỗi lòng ta đâu đây sau mùa cũ, ta đậu vào vô hình khuông gió mặc phía xa gậy nhạc trưởng đã rơi...  


MA TRẬN

Ma trận những mô đun vô giác
cuộc chơi ma thuật bàn tay kiến trúc
thành hiên nhà bế mặt trời trước ngực, hơi ấm trị vì trong góc bình yên

Chợt nham hiểm mảnh lê gô(*) vắng ngây ngô trẻ thơ bày đặt
ma trận cuộc chơi biến chiều ngoay ngoắt
có chiều nào anh ghép với phía em? 

Những câu thơ rỉa rơi từ chùm quả lẫn trong đêm
la liệt nồng nàn rơm rạ
la liệt hoang vu sỏi đá
đom đóm vì sao lang thang
ma trận vãi vương cảm nhận dở dang
em làm Tấm vun thành cộng hưởng, đỏ lửa tình yêu tí tách khúc reo ca 

Anh - người lớn - trẻ con liều lĩnh cuộc chơi ma trận phong ba
gieo cuộc hẹn vào trời trước bão
cấy hy vọng vào nơi hoang đảo
vùi câu thơ vào cánh đồng cỏ dại
nhốt nỗi đau vào chính tim mình... 

Gieo vào đâu hạt giống tự sinh
vụ mùa nào phía trước
gặt hái nào ước được
ma trận ảo chỉ còn em may ra là thực
anh vụng về lắp ghép một nếp nhà
lắp ghép cơn mê
ngái nồng
đợi Tấm
.......
(*) Tên trò chơi ghép hình

HL

LÂN TINH

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (88)   


LÂN TINH - Chùm thơ Minh Trí


LÂN TINH

Vết lân tinh gợi nhớ điều vừa mất
Vết lân tinh gợi thấy điều đang còn 

Bước chân thời gian vội vã
Anh ánh miền đất hoang 

Chợt vô tình gặp em một phút
Mười năm sau chưa hết bàng hoàng


HẠT CÁT

Nhỏ nhoi khuất nẻo bãi xa
Tháng năm sóng gió thổi qua nước triều
Một đời cát, một đời yêu
Bồi về lòng biển bao nhiêu ân tình 

Xa kia cát trắng bình minh
Dấu người mở lối in hình nước non
Xa kia biển động sóng cồn
Miệt mài là cát trong cơn bão lòng 

Mai kia về với hư không
Xin làm hạt cát biển Đông lắng chìm.


TRIỀN SÔNG GỌI NGƯỜI


Nỗi uất kết ngủ trong gió lặng
Màu chì khí đất
Hơi sông dâng ngùn ngụt trưa mùa

Đôi bóng người chìm khuất
Vạt đất nâu nâu dáng dấp lành
Đáy chén lạnh

Đôi môi nào thơm cỏ
Đôi môi này gọi gió
Khúc mưa bay

Triền sông còn dáng người u ẩn
Còn mùa đi chưa hẹn mùa về
Nỗi buồn gọi ai.

MT

Bất chợt cỏ hoang

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (102)   


Bất chợt cỏ hoang - Chùm thơ Minh Trí


BẤT CHỢT CỎ HOANG

Bao biến động xứ hoang
bước vội qua mùa
những nét dồn vón cục góc tối
những khuyếch trương ngập khí trời.

Một người nhận phần lẻ
ẩn mình nghĩ suy
ai từ xa chiêm ngưỡng
nỗi cô đơn lạ kỳ.

Ai còn trẻ và háo hức
háo hức buồn, háo hức một cơn say
háo hức cả những điều - người cho là tội lỗi
xứ hoang gọi bầy

Ngờ đâu trong đám gai lăn lóc
có cỏ chi chi (*)
nếu cỏ sống xin làm người mở đất
đánh thức hoang khô đang ngủ li bì.

-------------------
(*) Một giống cỏ gai sống được trên sa mạc


HOÀI NGHI

Bức tượng đêm tối uy nghi bí mật
đập tan ra
không có gì cả (!?)

những mảnh vụn qua đêm
ngôi nhà ánh sáng
khuôn ngực cẩm thạch

người nói về đam mê đau khổ,
giấc mơ những con ốc sên
trên thân cây trụi lá
sự kiếm tìm của bầy kiến
trên trang giấy

ở đó
nỗi hoài nghi trỗi dậy.


NƯỚC MẮT CỔ THÀNH

Những đồng tiền
không mua nổi quá khứ

Những cơn mưa
không rửa sạch tội lỗi thời gian

Đừng mang đi
những giọt nước mắt
lặng lẽ rơi trên thành cổ phai tàn.

MT

PHỐ QUÊ

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (74)   


PHỐ QUÊ - Chùm thơ Minh Trí


PHỐ QUÊ


Đ
áy chiều trăng gió như mê
nhìn nhau ngấn nước người quê thương người
buồn vui đâu chỉ nụ cười
cần một ánh mắt hơn mười lời yêu

Phố quê còn có một chiều
người đi để lại bao điều nhớ mong
người quê còn có tấm lòng
vượt qua oan trái chiều không quên chiều 

Ngọn cây ngọn cỏ phiêu diêu
gửi vào hồn phố đã nhiều đắng cay
phố còn in dấu cỏ may
là còn in những dấu giày tha hương 

Ngôi nhà ai đấy ven đường
cất bao mơ ước vấn vương đang về.


ĐÊM THU


M
ột giọt say rơi lên mây
nghe xao xác mảnh vườn hương thảo mộc
tiếng gió vọng qua vòm tháp cổ
người kiến trúc sư già bên ô cửa trầm tư 

Ai vừa bước vào tâm hồn gần úa
muốn khơi lên da diết hương buồn
hoa loa kèn đêm nay tỉnh giấc
chợt vươn mình khúc hát trăng 

Lâu đài cát dựng trên sa mạc nắng
nước mắt rơi khe khẽ mùa xưa
trong xa vắng còn mơ ước
đặt khúc đêm thu những giọt mưa.


ĐƯỜNG BIỂN


T
ôi bước vào miền hoang vu
im lìm ngủ dưới ngàn sao ngàn cát
những con đường nhập nhằng khô khát
chưa một dấu chân ai 

Góc biển đêm đá xót xa khắc khoải
con cua lần hồi gắp từng ánh lân tinh
cánh chim núi rã rời ngày biển động
thuỷ triều rút đi đắng chát trong mình 

Cảm nhận cũ bùng nơi chân sóng
vỏ hà đố kị tấm lưới rách bủa vây
con cá quẫy mình tìm đường thoát
mà sao đêm cứ tối thế này 

Còn vệt sáng vừa loé miền cỏ biển
những con đường khe khẽ hồi sinh
tôi nhặt hành trang tuổi ngây thơ tay trái
đi về nơi tư lự phận mình 

Những mảnh trăng rớt xuống đêm bí ẩn
tôi cẩn thận xếp vào hộp thời gian
chiếc hộp ấy đợi em mở nắp
vào đêm sinh nhật tình đầu

Trong muôn vàn hoang vu của ngàn sao ngàn cát
có một con đường...
đưa tôi vượt đêm thâu.

MT

TRUNG DU

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (70)   


Cát Biển xin giới thiệu một chùm thơ của Kiến trúc sư, Nhạc sĩ, Nhà thơ Nguyễn Vĩnh Tiến. Sau nhiều đổi mới thi pháp, những bài thơ anh viết về quê hương vẫn luôn là ấn tượng đậm đà trong lòng độc giả, và bài hát "Bà tôi" như một tiếng lòng Trung du...


TRUNG DU - Chùm thơ Nguyễn Vĩnh Tiến


TRUNG DU

Sông Thao réo ùng ục màu hồng xám, 
lặn ngụp giữa dòng củi mục 
xác tuổi thơ trôi
Cây gạo đứng giữa bãi bồi, không lá
Tôi đáng lẽ ngồi chờ chuyến đò định mệnh
Nhưng đã bật dậy chạy theo cánh cung triền đê vàng
Để rồi lạc tiếp giữa những cánh cung sườn đồi căng nắng
Thoát theo một đường nhỏ, cây cọ xoè tay đã nhuộm rát từ mặt trời
Tôi đi chậm lại bỗng muốn khóc xối xả
Muốn cõng về cho em một quả núi
Rồi nằm thật dài như đường ray
Tôi đáng lẽ đã thấy chuyến đò định mệnh
Nếu không lạc vào những tiếng chuông trên mặt nước
Rồi đuổi theo em áo vàng trong cánh đồng ngô
Bắp tròn hạt mẩy
Sao tôi chần chừ để mất lần cắn ngập
Để sau này mò mẫm mãi trong phố xẩm mưa phùn
Con chim bông lau cánh xác xơ về kêu
Buổi chiều sắc xám xơ vạt đồi cao ối đỏ
Ông nội tôi uống rượu say là tại con đường
Tôi lao như mũi tên mê theo quả bàng chín ẩn hiện trong lá tim
Tuổi tôi bao giờ cắn ngập những làn hương ?
Phố xá im lặng chồn chân
Cánh cửa màu trắng phía ngày xa rộng toác
Vẫn ít người trở về
Tôi quen trò trốn tìm sắc ngày nhạt
Khi chán lại tìm trùng điệp những ngọn đồi chơi trò cánh cung mây
Tôi chạy xa rồi cái bến đợi chuyến đò định mệnh
Nhưng Sông Thao lẽo đẽo chảy trong người
Trung du thở những cánh cung căng cứng.


TUỔI TÔI

Quê tôi cả thẹn, hay lo
Dòng sông vắng khách, con đò trầm ngâm
Bụi tre thích đứng cười thầm
Giàn bầu, giàn bí thích cầm tay nhau
Con chim sẻ nhớ bẹ cau
Con chào mào lại nhớ màu ổi ương...
Lòng tôi lắm ngách nhiều đường
Trẻ con theo phía trống trường mà đi
Mặt trời vừa giống hòn bi
Lại vừa giống điểm bài thi hôm nào...
Tuổi tôi câu cá bờ ao
Chợt mong chẳng có con nào cắn câu
Tuổi tôi bám chặt lưng trâu
Vượt sông mà ngắm nhịp cầu bắt ngang
Tuổi tôi ra đứng đầu làng
Để xem màu nắng có vàng như hoa?
Tuổi tôi sục sạo khắp nhà
Tìm sao cho đủ tiếng gà ban trưa
Tuổi tôi chạy giữa cơn mưa
Thương con kiến cánh bay chưa kịp về
Tuổi tôi cắt cỏ ven đê
Những khi đầy gánh lại khe khẽ buồn
Tuổi tôi lúc ngắm hoàng hôn
Lo cho diều giấy vẫn còn trên cao
Tuổi tôi có lối rẽ vào
Suốt đời bước thấp, bước cao - Tôi tìm.

N.V.T

TRƯỚC BAN MAI

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (78)   


TRƯỚC BAN MAI - Chùm thơ Minh Trí


TRƯỚC BAN MAI


T
rên trái đất còn nhiều người cô đơn
sương mù sớm mai
là nước mắt cả đêm qua họ khóc
mảnh trăng muộn như con thuyền hờn dỗi
sẽ đưa giấc mơ đi đến đâu 

Nơi những mùa trăng không còn trăng nữa
nơi thiên thần cầm trên tay cầu lửa
sáng dần giấc mơ cô đơn
như lời nhắn gửi 

Nơi con cú giấu nỗi buồn dưới cánh
đập chập chờn về góc đêm
nấc lên kinh dị khi gặp kẻ ác
trong giấc ngủ khuôn mặt méo mó
tiếng cú quệt vào đêm vết nhọ

Rồi giấc mơ kỳ diệu
nơi đứa bé đã sinh ra
những đứa trẻ tung lên ban mai
ông mặt trời mà chúng vừa tô vẽ 

Và thế là bàn tay thơ ấu
lau sạch sương mù thế gian.


BIỂN ĐÊM


B
iết nói gì để an ủi tình yêu
khi cảm giác cô đơn ùa về trăng đêm vắng
khi nỗi buồn lẳng lặng gặp mình 

Nỗi buồn nói lên điều chưa nghĩ đến
hay những điều đã đi không muốn quay về 

Trong cơn mê tiếng ốc biển ngân dài
gọi lời trùng dương xa thẳm
những lá số mơ hồ bay trong cơn mưa

Biết nói gì để an ủi tình yêu
trong mênh mông cách trở
mơ một cánh buồm khao khát ra khơi.


BẾN XANH


T
rộn vào giấc ngủ tôi
                     
là âm thanh sông nước
thuở thiếu thời trăng dạt bãi bờ
tôi gánh buồn vui trên con đường cát
đã bao năm qua tuổi thơ
tôi đã xây vô vàn ước muốn
mong cuộc đời đẹp tựa giấc mơ
tôi đã bay như chim  qua nhiều con nước
biết tức giận với những thờ ơ
những con đường gian nan
                           
thừa nắng nóng khét tàn
úa vạt cỏ ven đồi gai mộng mị
tôi cất bước con đường lên cơn sốt
vào trưa nào gắt gỏng đá khô
chợt có lúc không may sã cánh
cần bàn tay an ủi bến xanh
tôi vẫn tìm trong ý nghĩ mỗi ngày
                                   
qua ban mai ướt át
qua cơn khát đang trưa lặn lội
những vạt đồi thiên thanh
như em tôi cất tiếng gọi trong lành
như bạn tôi hát trên sóng nước
                                   
 ... đi tìm bến xanh.

MT

Và đột nhiên gió thổi

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (64)   


Và đột nhiên gió thổi- Chùm thơ Mai Văn Phấn


Dấu vết bình minh


Sóng sắc lẻm, đường chân trời đã vỡ
Ban mai trào lên nơi ranh giới xóa nhòa
Muôn ngàn mắt em xoay không gian lập thể
Trong hạt sương trôi căng mọng phập phồng.

Đừng trôi lại gần đám mây đẫm xăng
Dù cố giấu đi mười ngón tay có lửa
Những lưỡi gió thơm tho luồn vào lỗ tai
Ấp lên hoang sơ giấc mơ của cỏ.

Da thịt anh rộn ràng mang dấu chân em
Làm những móng tay trên đất càng vang vọng
Mỗi đốt xương muốn rời ra ngân lên bộ hơi
Ngỡ có đôi môi trên đỉnh đầu đang thổi.


Gió thổi

Chúng mình hôn nhau trong hành lang hẹp
trên cỏ xanh, trong những góc tối
trên tháp chuông, bên gốc cây cổ thụ...

Bốn bề nước tràn ướt chân
lúc ấy gió thổi rất mạnh 

Con sâu đo em đu lên người anh
thì thầm gặm hết những xanh non 

Con ong vẫn nhởn nhơ bay
thác đổ đều đều, mưa rơi rất chậm
nhưng tất cả ngọn cây đều bạt về một phía.

  

Những bông hoa mùa thu

1
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi lên mặt người. Lá cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo anh một cánh buồm.

Mưa sẽ mang hương hoa bưởi vào lòng đất. Đường sẽ trơn. Con chuồn chuồn rũ cánh cùng ngọn cây mờ nhạt. Tầm nhìn ra mặt hồ và đỉnh tháp cao cũng dần bị che khuất. Mưa sẽ phá vỡ không gian anh vừa sắp đặt.

Mảng tường giờ đây vẫn còn khô ráo. Gió quét sạch con đường trước cửa. Mặt đất còn hằn vết nhăn khát nước, xòe ngang trời những đường chỉ tay.

Hạt mưa đầu tiên hay ngón tay em chạm vào khung cửa, xuyên qua khoảng không còn ấm nóng mặt trời. 

2
Hôn em trời đổ mưa
đất đai hồi sinh tươi tốt
Hạt giống nảy mầm rồi bỏ đi xa

Em ken vào anh mịn màng cỏ mọc
giàn hoa leo vươn tay quấn quýt
gọi đại dương mở miệng sông hồ  

Dầu đèn và ngọn lửa nhỏ
tai nghe và tiếng sấm xa
làm bút mực chạy trên giấy trắng
chiếc cột cao dựng xuống nền nhà
con mãnh sư nuốt con thú nhỏ
thép ra lò, đá núi nung vôi

Gọi trái xanh níu cành chín rục
mặc con dơi treo mình ngủ trong chiều muộn
gió tràn về vi vút bông lau

Em và anh tụ thành nước mát
mưa xuống những nụ hôn làm lại thế gian.

MVP


QUA MÙA

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (72)   


QUA MÙA- Chùm thơ MINH TRÍ


QUA MÙA


N
hững con thú hiền lành đi qua mùa
kia suối trăng trong
kia cỏ nõn xanh
mưa cuống lên
chẳng làm ai sợ hãi
vạt đêm gió đầm đìa

Có những chiếc lá non
bật lên từ gốc cây già
có tiếng rụng của bông hoa rữa cánh
có lời nói bồng bột
có tiếng cười tái tê

Mùa trôi qua
giọt rượu đọng thành cốc mẩn mê
mùa trôi qua bằng sự đổi chỗ
của mùa này cho mùa trước
cho bàn chân em bước
xao xác thêm nhiều kỷ niệm tàn phai 

Anh không muốn mình làm con thú
bước qua mùa phải xù lên những cái gai.


MẮT XANH NON
 


B
ao nhớ tiếc đeo đẳng mắt xanh
để cả chiều tan thành sương khói
lá đã rơi còn đâu đây tiếng gọi
dai dẳng trước gió mưa

Ta nghe thấy những bước chân xa mãi
người quên ta, ta cũng đi rồi
lá vẫn biết dịu dàng và thắm  thiết
chỉ gió mưa làm lạnh lùng lá thôi 

Đôi mắt xanh non ngày xưa của ta ơi
và những ánh trăng thắm tươi
như nụ cười xa xôi
nay trốn đâu rồi nhỉ 

Đắng chát bây giờ
đã làm lá thôi non
nụ cười bớt rạng rỡ
những khuôn mặt chìm trong góc thời gian

Buổi chiều nao sương khói lan tràn
thương một ánh nhìn thời non trẻ
mắt lá xanh gọi khẽ
người trở về vun cấy hạt thơ ngây.


BỨC TRANH ĐÊM
 


T
rước khung vẽ vòm đêm tím tái
hay ảo ảnh lãng đãng một ngày xa
mảng sơn dầu vón cục góc tối
đắng chát biển khuya
hối lỗi cát mềm

Thầm gọi tên một ngôi sao vừa rụng
vệt màu nhá nhem trên vách thiên hà
còn ánh mắt chứa chan đâu đó
còn những lời độc ác ở quanh ta

Người gắng sống như cây sau bão
vẫn còn đây vài chiếc lá trên cành
thầm đâm búp dưới trời đêm sâu thẳm
thầm một lời thân thiết từ xa xanh

Hoà sắc đêm trộn bao màu kỳ lạ
và ánh trăng le lói thức ngang trời
ai vừa vẽ một cánh buồm rạng sáng
xé đêm tàn rong ruổi ra khơi.

MT

Chùm thơ Thiên văn xanh

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (60)   


Chùm thơ Thiên văn xanh

Phạm Hoài Giao

Bến sông quê

Bên dòng thời gian vô tận chảy
Sóng thuyền vỗ nhịp chèo êm
Bến đợi thuyền, và người rộn rã
Khúc tình ca vang với trăng ngàn
Bến sông quê tôi, mùa lũ, về biển
Bè cỏ theo, với một khóm sậy vàng
Tôi bơi vớt khoét làm cây sáo
Âm thanh dìu dặt ngân vang
Và từ đấy, lắng bồi kỷ niệm
Và chiều trăng, dốc bến em sang.
Thuyền tôi xa dốc bến quê mấy mươi năm ấy
Thời gian trôi như dòng chảy cuộc đời
Rồi thi thoảng nhớ về sông bến
Một tình yêu nhớ, khôn nguôi
Cây sáo ngày xa, dùm tôi vi vút
Âm giai buồn thương người ơi!
Nơi lòng thuyền, dào dạt sóng dậy
Nao nao, dốc bến, ánh trăng lơi.

Trần Quốc Thành

Tình rừng

Vào rừng ghé lại quán em
Ngắt cành sim tím mọc bên chân đồi
Tháng tư hoa chúm chím cười
Tháng năm, tháng sáu chờ người hái hoa
Đồi cao đường dốc, cây xoà
Nắng vàng những nắng, chuông xa buông chiều
Nón em hứng gió tình yêu
Anh hôn theo gió, thả điều ước mong
Hoa sim kẹp sách mấy bông
Cánh sim chưa héo, quán không thấy người
Tưởng rằng như thế chuyện chơi
Bao mùa trăng đến không nguôi nhớ rừng

Lương Hải Thuận

Tiếng chiều

Ngày xưa mái rạ quê nghèo
Gió về vẽ khói vòng vèo nhớ thương
Bây giờ ngói đỏ khắp đường
Tìm đâu được chút khói sương lam chiều
Bóng ai dặm thẳm cô liêu
Nhắn giùm, tôi mượn lưng chiều ngày xưa
Đường dài, khi nắng, khi mưa
Chợt nghe trong cỏ hương đưa gió về
Mục đồng tha thẩn triền đê
Mấy con cùm cụm mải mê xây tường
Mỏng manh tít tắp vô thường
Một làn sương khói quê hương tím chiều.

Vũ Khắc Trình

Chung một mái trường
Tặng các thầy cô, bạn học khoá I
Trường phổ thông cấp 2 - 3 tỉnh Kiến An (1959 - 1962)

Cùng nhau chung một mái trường
Trưởng thành tám hướng,  mười phương chống chèo
Chiến trường bom réo, đạn reo
Hậu phương sản xuất, vượt nghèo đi lên
Bão giông chẳng quản ngày đêm,
Người thành đạt, bạn ở miền tỉnh xa.
Còn bao bạn mãi... rời ta
Tuổi thanh xuân, hiến nước nhà phồn vinh...
Năm mươi năm nặng nghĩa tình
Ơn thầy, nghĩa bạn, chúng mình là đây!
Gặp nhau mừng tủi, cầm tay
Nghẹn ngào nhớ lại những ngày xưa xa
Đồng môn thời học cấp Ba
Viết thành kỷ yếu bài ca bạn bè

Lâm Thanh Sơn

Chiều trên đỉnh Đấu đong

Nơi xưa tên gọi Đấu đong đây (*)
Triều Mạc đong quân ở núi này
Quân đứng, chim ngàn không chỗ đậu
Gươm khua, chỉ thấy áng mây bay.
Định đoạt cơ trời thành chuyện hão
Ngai vàng đâu dễ kẻ sang tay
Dương kinh một sớm tan tro bụi
Dựng nghiệp mười năm cháy một ngày.
Sườn núi cheo leo tầng đá dựng
Rừng thông chim chóc đậu muôn bầy
Con vua cháu chúa đi đâu hết
Còn lại ngàn năm với cỏ cây
Đấu đong quen lối quanh co dốc
Thần tích bia xưa phủ bụi dày
Anh dắt tay em lên đỉnh núi
Tình em nào thể Đấu đong đây
....
(*) Bãi Đấu đong: Nơi này theo sử ghi lại là nơi vua Mạc đóng quân - tại thung lũng Cựu Viên của đồi Thiên Văn.

TVX

CƠN MƯA CỦA VŨ

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (60)   


Cơn mưa của Vũ - Chùm thơ Trần Quốc Minh

CƠN MƯA CỦA VŨ
Nhớ Xuân Quỳnh- Lưu Quang Vũ

Những cơn mưa
Ướt cánh bầy ong
Giọt buồn trong tách cà phê đen thẫm...
Hạnh phúc lướt nhanh
Mưa dài thăm thẳm
Tình yêu muộn mằn
Hoàng hôn mưa đẫm
Vũ ra đi
Mưa thu đột ngột
Nằm bên con, bên Quỳnh
Không còn ai được khóc
Ba hạt mưa rơi cuối chân trời
Sáng như nước mắt...

SÓNG THƠ

Cỏ xanh lối vắng âm thầm
Anh - con sông lấp sóng ngầm đáy sâu
Thuyền em mở cánh buồm nâu
Chở anh... anh chở những câu thơ buồn...

THƠ

Tôi gieo thơ trên cánh đồng mộng tưởng
Mùa gặt về những hạt vu vơ
Tôi gieo thơ trên khổ đau bất hạnh
Thơ rưng rưng niềm chia sẻ không ngờ !

DU CA

Tôi đi trong mưa hắt
Âm i mà bão giông
Mưa má em nước mắt
Lời yêu cháy cạn dòng.

ƯỚC

Những tình yêu nhọc nhằn
Củi ướt nhèm cay mắt
Hạnh  phúc như mây lạc
Cơn giông chiều xa xăm...

NGÀY ẤY

Mùa thu còn một nửa
Mây trắng bay về đâu?
Thôi em đừng hát nữa
Nước đang xoáy chân cầu...

Lời ca xưa vẫn: "Đợi"!
Người xưa sao chưa về...
Ngày ấy tôi không nói
Mình nghĩ tim mình nghe.

TQM
------
Trần Quốc Minh: ĐT: 01262.470.552

Con đường mùa thu

Thơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (66)   


Con đường mùa thu - Chùm thơ Minh Trí 


Đầm nước mùa thu

Bên em đầm nước mùa thu
hạt mưa gọi những hạt mưa thầm thì
bao nhiêu đau xót trôi đi
cho mềm lại những chai lỳ tháng năm 

cho bao ngây ngất đêm rằm
mùi hương thảng thốt chợt đằm thắm thơm
cho bao suy tính thiệt hơn
trở thành vô nghĩa trước cơn sóng triều 

mùa thu gửi một tình yêu
vượt qua nắng gió với nhiều bão giông 
bến bình yên trước mênh mông
ánh trăng đậu xuống mặt đầm mùa thu.


Vườn thu


Những cành lá giao nhau dưới vòm đêm yên ả
một ánh trăng say sắc gió tự tình
nhiều lắm những lá non thổn thức
một nhành cây khô đắm mình

Người hoạ sĩ trẻ cọ đêm vào gió
sắc lá gai quả ươm dưới khu vườn
kìa hoa cúc bên trà khuya vừa thức
kìa bước thầm nghe ấm áp làn hương

Cảm nhận thấy tiếng bi quan lắng lại
một tơ non khe khẽ tách mình
cho thương lắm làn tóc mây mướt mát
ùa qua vườn thức gọi đợi bạn tình


Con đường mùa thu
 


T
ặng em con đường mùa thu
lá vàng ngõ vắng hạt mưa ngạt ngào 
mùi hương hoa đã khát khao
như bao nỗi nhớ dâng trào mắt ai

Tặng em cả một đêm dài
nồng nàn như ánh trăng ngoài miền xa 
giọt sao như những giọt hoa
như giọt tình thấm thật thà trao nhau. 

Đàn ai còn một dây đau
cho mình an ủi một màu ban mai
cho bao ngày rộng tháng dài
con đường mở lối miệt mài niềm tin

Cho tình yêu từ trái tim
cất lên từ những lặng im không lời
cho bao gian khổ chơi vơi
trở thành quá vãng mù khơi lâu rồi

Con đường riêng của em thôi
mùa thu anh gửi cuộc đời tặng em.

M.T

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.