
VỀ LÀNG AM
Lặng nghe sông nước vọng về
hay hồn Việt cổ lời quê đất làng
hay thời gian dựng Trung Am
cho câu sấm ký mênh mang bãi bờ
về đây mây trắng là thơ
cầu Trường Xuân đá xanh mờ rêu phong
về đây thương một tấm lòng
Quán Trung Tân còn thấy không chữ hiền
trăng quê như một con thuyền
đưa ta về với vẹn nguyên thủa nào.
CHIỀU DƯƠNG KINH
Tôi về xóm bến trăng chiều
đôi bàn chân nhắc đã nhiều sỏi gai
bút nghiêng ngả đất Cổ Trai
chuông chùa Hưng Quốc rơi ngoài gò quê
đâu thành đâu luỹ bộn bề
đoàn quân nhà Mạc kéo về Ngũ Đoan
tôi tìm bia đá đầu làng
bụi thời gian kể ngàn ngàn châu sa
tôi gọi ký ức phôi pha
cánh cò trắng muốt la đà Dương Kinh.
BÊN ĐỀN NGHÈ
Ánh trăng huyền diệu trên nóc đền Nghè. Mái rêu thấp thoáng vòm cây mang cảm giác bí ẩn chở che hương khói.
Chọn một góc khuất, rót bát rượu đầy, đặt tâm cảm vào cục than hoa hồng rực.
Những con cá mực chín thơm dần, hay hoài vọng góc biển hoang xưa khi quân sĩ bà Lê Chân nướng cá.
Họ đang hả hê sau một ngày đắp đất xây thành quai đê lấn biển. Bao mệt nhọc tiêu biến khi tiếng cười chân sóng sôi trên vò rượu và miếng cá thơm.
Ở đâu kia nơi góc đền linh thiêng, Bà đang xem binh pháp. Đôi mắt sắc và khuôn mặt thanh tú ngẫm ngợi chữ thánh hiền.
Vùng biên hải đang chuyển động vào mùa trù mật thoả mong ước của Bà ngàn năm.
Ta hoà cùng binh tướng của Bà, nướng con cá mực trên than hồng. Nâng bát rượu còn nguyên không khí ngày mở đất.
Nghe muôn tiếng hò dô ngàn xưa vọng về quyện cùng tiếng đêm trăng đất Cảng, hối thúc lòng người trước cuộc sống hôm mai.
MT























