Phạm Ngà
NGHỊCH LÝ
Càng gần càng cách mãi xa
Cái ta đánh mất là ta kiếm tìm
Sang chiều sống tuổi hoa niên
Trót yêu dẫu chốn cửa thiền còn yêu.
Nhọc nhằn chuốc đã bấy nhiêu
Đem cho đi cả những điều đầy vơi
Đã từng phiêu bạt muôn nơi
Về nhà sợ tiếng lá rơi cuối mùa
Dửng dưng trước kẻ đón đưa
Lại chạnh lòng những thiếu thừa người ta
Vui thì heo hút cũng qua
Buồn thì giữa một rừng hoa cũng buồn
Kệ đời gió táp mưa tuôn
Ngẫm ra thân kiếp cánh chuồn trên sông
Người gần chẳng đợi chẳng mong
Lại đi thương nhớ người không của mình
Minh Trí
TRƯỚC BAN MAI
Trên trái đất còn nhiều người cô đơn
sương mù sớm mai
là nước mắt cả đêm qua họ khóc
mảnh trăng muộn như con thuyền hờn dỗi
sẽ đưa giấc mơ đi đến đâu
Nơi những mùa trăng không còn trăng nữa
nơi thiên thần cầm trên tay cầu lửa
sáng dần giấc mơ cô đơn
như lời nhắn gửi
Nơi con cú giấu nỗi buồn dưới cánh
đập chập chờn về góc đêm
nấc lên kinh dị khi gặp kẻ ác
trong giấc ngủ khuôn mặt méo mó
tiếng cú quệt vào đêm vết nhọ
Rồi giấc mơ kỳ diệu
nơi đứa bé đã sinh ra
những đứa trẻ tung lên ban mai
ông mặt trời mà chúng vừa tô vẽ
Và thế là bàn tay thơ ấu
lau sạch sương mù thế gian
Thanh Tùng
HẢI PHÒNG ƠI
Nơi ấy tôi còn nguyên tất cả
Từ vệt trời thơ thời giá lạnh
Đến viên sỏi cũ dấu chân mòn
Tôi đem khâu lại từng hoang vắng
Tôi còn lời hẹn với muôn năm
Với vai người dầu mỡ
Với bức tường của nắng
Với phố chiều ăm ắp giọng khơi xa
Ở nơi ấy còn bao bí ẩn
Với người qua một lần còn nhớ mãi
Những khoảng tối tôi bị dìm xuống đáy
Ở nơi ấy tôi còn nguyên tất cả
Tình yêu gửi trong trái tim người
Tôi trong gió và trong nắng
Sôi trong những lửa lò nung
Tôi cũng gọi tôi về, tôi biết lắm
Tôi cần cho cả mặt sông đêm
Cho tùng trái chín
Cho khoảng trời khuya bớt nhục nhằn
Tôi vẫn gọi về từng cánh cửa
Với từng bánh xe lên dốc nặng nề
Tôi vẫn gọi về đêm đêm xứ sở
Tiếng vọng vang trùng trùng cơn nhớ
Hải Phòng ơi!
Vũ Thị Huyền
CHỢ QUÊ
Chợ quê bán thứ nhà quê
Quai thao nón thúng mà về với nhau.
Mua trầu thì nhớ buồng cau
Chõng tre với áo sồng nâu vắt rào
Bún lá chan với ốc ao
Hoa chanh ngõ trước thơm vào vườn sau.
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ đặc mầu nhà quê.
Mẹ còn gánh lúa trên đê
Cha còn bắt ếch đi về trong mưa
Chợ còn bán thứ ngày xưa
Ta còn lặn lội trong mơ tìm về.
Trần Quốc Minh
LẺ
Em về gõ cửa một lần
Còn tôi thảng thốt phân vân một đời
Thế rồi em đũa nên đôi
Còn tôi lận đận chiếc rơi chiếc nhầm
Hoàng Khôi
VÀO THU
Không muốn em buồn
Khi anh cất tuổi xanh vào dĩ vãng
Ngửa lòng tay thấy chiều chạng vạng
Khát khao một tiếng chim gù
Anh biết trời vào thu
Còn giông gió khoảng đời trống vắng
Mái nhà ấm êm trong tĩnh lặng
Ngập niềm vui thanh cao.
Anh trốn tìm ngọn gió lao xao
Em bình dị lẫn vào màu quả chín
Hiển hiện trong tầm tay anh vịn
Những câu thơ ươm sắc thu vàng.
Thúy Ngoan
ANH CỨ BẢO TÌNH YÊU LÀ NGỌN LỬA
Em trốn vào quá khứ
Như con tằm ủ kén làm tơ
Anh đánh thức!
Em khát khao làm vợ
Được yêu thương, được âu yếm cậy nhờ
Anh không nói nhưng mà em biết
Trong ánh mắt so đo hơn thiệt vơi đầy
Con dại, mẹ già như chuối chín cây
Con đò nhỏ dằm đầy nước mắt
Không dắm mất thì làm sao có được
Không đứt tay biết máu chảy thế nào?
Anh cứ bảo tình yêu là ngọn lửa
Không một lần dám đốt cháy thành tro
Phạm Xuân Trường
CHIA TAY CÁT BÀ
Mai chia tay nhé Cát Bà
Biển thương yêu sóng vỡ oà dưới chân
Hàng dừa non đứng tần ngần
Núi vươn tay níu người thân đừng về!
Những mâm xôi gấc bên hè
Tàn hoa kim phượng đỏ hoe mắt buồn
Trong ngần như những giọt sương
Hoa trứng cá cải trắng đường chờ ai
Chân kè con sóng thở dài
Ta ngồi uống cạn ban mai bên thềm
Một lần đến dễ gì quên
Ở đây giọt nắng cũng mềm như hoa...
Những người con lấy chồng xa
Có ai thương nhớ Cát Bà như tôi
Nguyễn Cường
QUÊ
Quê người
Đồng đất xa xôi
Tôi thường lạc lối mỗi khi về
Hàng tre giếng nước bờ đê
Trong giấc mơ sao giống nhau đến thế
Nỗi niềm quê bình dị
Nghe tiếng "Làng tôi" mà thấy thân thương
Mùi bùn đất sục sâu trong tâm tưởng
Quê hương ơi máu thịt mẹ cha
Đôi lúc giật mình thảng thốt
Một đời cách xa
Có điều gì khác lạ
Con người nơi phố phường sỏi đá
Mà nỗi lòng
Bùn đất cỏ hoa
Quê hương ơi mãi mãi cách xa
Ta mượn quê người gọi một tiếng "Quê ta"
Cho lòng đừng lạc lối
Mỗi khi về.
Phạm Thúy Nga
CÁNH CỬA
Mẹ thường nói:
cánh cửa này khép lại
sẽ đến một ngày
cánh cửa khác mở ra.
Nhưng một đời
mẹ chồng chất âu lo
cha đi
mùa con muộn giấc
cánh cửa lòng mẹ khép chặt
đã bao giờ mở ra?
Con ba mươi...
như một bản sao
đêm...
nhỡ về câu chuyện cổ
con gọi mãi
Vừng ơi! mở! mở!
mà vách cứ vọng bề
lặng câm...
Nguyễn Lâm Cẩn
THỊ GIÁC
Hòn đá
Tự đằng xa tôi ngắm
- Ông già nhân hậu?
- Nhà hiền triết?
- Một thi nhân...?
Tới gần
Hòn đá cõi âm!
Đá lừa tôi
Hay mắt tôi nhầm?
Hoài nghi thay
Cái vật tôi cầm
Viên ngọc quý hay chỉ là hòn sỏi?
Kẻ tín điều lời nói
Nghiền sách thành kinh kê nuôi thân
Bùn đen ngấm mãi bàn chân
Lật tung đất
Cái tôi nhìn là cái tôi không thấy!
Hòn đá kia như bàn tay tôi vậy
Thực hay hư
Thị giác cả thôi mà!
Trịnh Anh Đạt
RAU MÁ
Mới nghe em chớ vội cười
Cây rau má "sâm" của người xứ Thanh
Miền quê bão lụt nắng hanh
Vươn lên để sống chỉ nhành má thôi
Cứ xanh rười rượi với đời
Cứ chia sẻ tất cho người cháo rau
Dù ai lận đận nơi đâu
Dù ai sống giữa nhà lầu xe hơi
Riêng vị rau má em ơi
Vẫn còn ngai ngái trong người xứ Thanh
Bao giờ em về quê anh
Mà xem dấu vết kinh thành xa xưa
Vĩ nhân và các đời vua
Cũng từ rau má ốc cua nên người
Mới nghe em chớ vội cười
Cây rau má "sâm" của người xứ Thanh
Đinh Thường
ĐÌNH VŨ NHƯ MỘT CON TÀU
Hàng vạn năm dầm mình trong biển mặn
Tôi luyện mình trong bão táp phong ba
Can trường trước đòn thù bom đạn
Thành con tàu ngạo nghễ hướng khơi xa.
Lung linh một vùng điện sáng sao sa
Bến cảng, nhà máy, công trường rộn rã
Đường mới thênh thang hối hả xe qua
Rộng dài trẻ trung một vùng biên ải.
Thức dậy rồi những năm dài bờ sông, bãi sú
Con cáy, con còng thành hoài niệm nắng mưa
Đời cha ông nghèo chắt chiu lam lũ
Dành trọn cho con cả lịch sử ngàn xưa.
Những ngày này Đình Vũ đang sung sức
Như con tàu rẽ sóng khơi xa
Cả Thành phố vững vàng làm động lực
Bến bờ nào gian khó cũng tới nơi.
Đường ra biển lớn ắt va sóng gió
Muốn vượt trùng phải chuẩn bị công phu
Người thuyền trưởng phải vững tay chèo lái
Thuỷ thủ đoàn chung hướng mỗi bước đi.
Anh bên em khát khao Đình Vũ
Vươn ra Biển Đông xây dựng quê nhà
Ta yêu nhau nên cùng tự nhủ
Chung sức chung lòng vượt bến bờ xa.
TVT