
NHỮNG BỨC TƯỜNG
Những bức tường khát vọng
dựng bên cột mốc thời gian
Người tìm đến và vượt qua lặng lẽ
người tìm đến và vượt qua ồn ã
người khóc dưới chân tường
người hát dưới chân tường
người chết dưới chân tường
Người lơ ngơ ngoài những bức tường.
TRƯỚC BAN MAI
Trên trái đất còn nhiều người cô đơn
sương mù sớm mai
là nước mắt cả đêm qua họ khóc
mảnh trăng muộn như con thuyền hờn dỗi
sẽ đưa giấc mơ đi đến đâu
Nơi những mùa trăng không còn trăng nữa
nơi thiên thần cầm trên tay cầu lửa
sáng dần giấc mơ cô đơn
như lời nhắn gửi
Nơi con cú giấu nỗi buồn dưới cánh
đập chập chờn về góc đêm
nấc lên kinh dị khi gặp kẻ ác
trong giấc ngủ khuôn mặt méo mó
tiếng cú quệt vào đêm vết nhọ
Rồi giấc mơ kỳ diệu
nơi đứa bé đã sinh ra
những đứa trẻ tung lên ban mai
ông mặt trời mà chúng vừa tô vẽ
Và thế là bàn tay thơ ấu
lau sạch sương mù thế gian.
NHỮNG CÂU THƠ BUỒN
Khi em bên anh
anh chợt quên hết những câu thơ buồn
đêm đầy quyến rũ
chan chứa tình trăng mê đắm nụ hôn
và làn hương phóng túng
những câu thơ buồn đang nấp ở đâu...
Khi em xa anh
những câu thơ buồn gõ cửa căn phòng cũ
không còn trăng và hoa
không còn lời thầm thì êm ái
những câu thơ buồn về ngồi ở góc phòng
tự tay đốt ngọn nến đêm thao thức...
Khi em quên anh
anh chợt nhớ hết những câu thơ buồn
rượu có mạnh nhường nào
cũng không đưa được những câu thơ ra cửa
trong căn phòng buồn không chừng mực
hình bóng em giờ đang nấp ở đâu...
MT