
Bởi những con sông cứ rủ nhau chảy vào lòng phố xá nên thành phố Hải Phòng có nhiều lắm những cây cầu. Ði đâu cũng thấy những cây cầu uốn mình như những cánh tay vươn dài, tạo thành vóc dáng khoẻ khoắn, phóng khoáng của một thành phố nơi đầu sóng ngọn gió.
Những ai từng gắn bó với Hải Phòng, có lẽ ít nhiều đều mang trong mình dấu ấn về những cây cầu. Ðiểm lại mới thấy, những cây cầu là lịch sử của Hải Phòng, gắn liền với bao thăng trầm, đổi thay của thành phố. Không chỉ nối đôi bờ sông, những cây cầu còn nối liền quá khứ - hiện tại của mảnh đất này. Chẳng hạn: hiện thân cho quá khứ xa xôi là chiếc cầu Quay với những thanh rầm sắt cũ kỹ nằm đó vài chục năm và cái tên luôn gợi lên chuyện cũ: ngày xưa cầu có thể chuyển động quay ra, quay vào cho tàu bè qua lại trên khúc sông này.
Gần với thời điểm hiện tại hơn chút nữa là cây cầu Lạc Long mới khang trang thay thế cho cây cầu cũ nhỏ bé bắc qua dòng Tam Bạc và khu phố cổ lam lũ một thời. Còn gắn liền với hình ảnh một Hải Phòng hiện đại trong thế kỉ 21 có cầu Bính, cầu Kiền... những cây cầu dây văng hiện đại nhất, nhì miền Bắc, đang nghiêng mình gánh vác công việc của những chuyến phà vất vả chinh phục dòng sông Cấm lâu nay...
Thế đấy, những cây cầu thực sự là minh chứng sống động về cuộc sống không gian của thành phố qua các thời kỳ. Những "cánh tay" ấy mọc lên mỗi ngày một nhiều và ngày càng dài rộng mà mừng, bởi điều ấy chứng tỏ thành phố thân yêu đang vươn vai lớn dậy không ngừng...
Với ai, kỉ niệm về những cây cầu đôi khi giản đơn nhưng thật khó quên. Ðó là những chiều hè gió lộng, được đứng bên thành cầu Bính ngắm thành phố từ trên cao. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực, thành phố thật thơ mộng và thanh bình với những mái ngói lô xô, hàng cây xanh mướt và những nhánh sông uốn lượn chảy quanh..
Hay những buổi tối thư thả dạo xe trên phố, ngắm ánh đèn đường đang thẳng tắp bỗng uốn lượn theo hình dáng những cây cầu, rồi hắt xuống dòng sông, tạo thành vũ điệu ánh sáng kỳ ảo, lung linh. Có những lúc phải tạt vào gầm cầu Vượt trên đường Lạch Tray tránh cơn mưa bất chợt. Lúc ấy, cây cầu trở thành mái vòm vững trãi, che chở cho bao người qua phố. Những buổi thuỷ triều dâng ngập con phố nhỏ bên dòng Tam Bạc, lại nhớ cái thời thơ dại cùng đám bạn liều lĩnh trèo lên thành cầu Lạc Long rồi nhảy xuống tắm sông...
Giờ đây, mỗi lần đi xa về, nhìn thấy bóng dáng những cây cầu vượt quen thuộc ở cửa ô thành phố, trong ai lại ngập tràn cảm giác thân thương như đã gặp lại người thân.
Tuấn Nguyễn