TIẾNG XUÂN

Thursday, 4th February 2010



Tiếng xuân - Chùm thơ Nguyễn Cường


TIẾNG XUÂN

Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ ngoài khung cửa
Xuân đã về trên những cánh mưa bay
Trời mây xám trảng cỏ non xanh biếc
Thúc chồi cây nhu nhú
Vũ điệu gày

Cốc! Cốc! Cốc!
Những hạt mầm trỗi dậy
Lớp vỏ khô đang nứt vỡ từng giây
Ngày tiếp nối những đêm dài toả rạng
Mùa giao mùa
Trời đất cũng đổi thay

Cốc! Cốc! Cốc!
Tự đáy lòng nao nức
Những vần thơ đã rực hương say
Tay nâng chén chạm vào mây ngũ sắc
Chuốc ngày xuân mê mải
Khát vọng đầy


THÁNG CHẠP

Tháng chạp muộn mà
Khói đồng xa nhạt nhoà mây xám
Vệt nắng đông hanh hao gò má rạn
Góc tre làng
Thấp thoáng tuổi thơ

Tháng chạp bao giờ cũng ngắn
Nghiêng giấc đêm nằm
Chấp chới âm dương
Chiều nắng tắt
Người về trong gió muôn phương

Ký ức thời gian
Chuyến tàu nhanh chạy vào dĩ vãng
Tháng chạp vội vàng
Vắng lặng trăng sao
Lẫm chẫm đào
Xoè lửa đón xuân sang
Chênh chao khúc hát giao thừa ...


NGHE HÁT Ả ĐÀO

Về nghe
câu hát cửa đình|
lời xa xưa
nỗi nhân tình hôm nay

Ngọt ngào
thấm giọt ca say
phách đào rộn rã
mà day dứt đàn

Nhịp chầu
sao khéo đa đoan
câu thơ như đã
muôn hàng ngọc rơi

Ngang mày
khúc hát đầy vơi
một vuông chiếu
một khoảng trời nổi nênh ...


THÁNG GIÊNG

Tôi đi tìm tháng Giêng
Đang ẩn hiện sau làn khói bạc
Lúa đồng xanh ngơ ngác|
Bụi mưa len lén bay lên

Tháng Giêng như lời hò hẹn|
Gọi mùa làm mới câu thơ
Quê hương tôi ngàn năm thương nhớ
Khoác lên mình màu áo tươi non

Tháng Giêng mở hội
Tiếng trống xưa dập dồn ký ức
Nắng lưng trời nhuộm biếc triền đê
"Người ơi người ở đừng về"

Bốn mùa luân lạc
Nhớ về bến quê
Cuộc sống trôi vèo năm tháng
Vẫn mải mê tìm niềm hy vọng tháng Giêng


CẢM TÁC XUÂN

Năm đã Tết
Ngày đã Xuân
Mưa đã bay ướt thầm mái tóc

Ngâm ngợi một vần thơ ngẫu hứng
Gợi ý về một cái nhìn mới mẻ
Sự đam mê. Giây phút đợi chờ

Con người
Gặp nhau trên phố
Những khuôn mặt nhìn nhiều hoá cũ
Ngỡ là quên... Chợt thấy lại mình

Cuộc sống
Bao thăng trầm biến đổi
Chuyện lòng, chuyện đời, chuyện ngoài vũ trụ
Bỏ vào năm cũ xa xôi

Mùa xuân đến rồi
Tất cả đổi thay. Tất cả đều làm mới
Chỉ những vết thương
Trở trời lại nhức.

NC